Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2010

Sách cũ và sách mới – Sách ta và sách Tàu, Tây

Sách mới anh mua thật đáng tiền
Hôm nay xuất bản lần đầu tiên
Anh còn tái bản nhiều lần nữa
Em để cho anh giữ bản quyền
Sách đã cũ rồi chưa hở anh
Sao nay em thấy anh xem nhanh
Không còn xem kỹ như xưa nữa
Để sách nhiều đêm cứ mở banh
Sách mới người ta thấy phát thèm
Sách mình cũ rích, chữ lem nhem
Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc
Đọc tới, đọc lui chuyện cũ mèm
Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay
Đọc hoài mà vẫn thấy mê say
Đọc trên đọc dưới, đọc nhiều kiểu
Cứ đọc đi rồi thấy ngất ngây
Đọc tới, đọc lui đã chán rồi
Cái bìa sao giống giấy gói xôi
Nội dung từng chữ thuộc như cháo
Hiệu sách nhìn vào nuốt chẳng trôi
Sách cũ nhưng mà tui chữa xem
Nhìn anh đọc miết cũng đâm thèm
Hôm nào cũng tính qua xem lén
Liệu có trang nào anh chữa xem?

Chưa xem nhưng cũng chẳng được thèm
Coi chừng tớ đấy chớ lời thêm
Đằng ấy đầu trâu hay thép bọc
Lén xem chẳng ớn buá ,mỏ ,kềm.
Ngẫm nghĩ thằng cha..chỗ đúng nhen
Hay là vội quá cái bỏ quên
Đêm nay chong lại đèn thử sách
Giở mấy trang câu gáy cứng mềm
Mấy năm như cũ giấy gói xôi
Đụng đến rồi tôi xem thử tôi
Câu hứng vườn trang còn thơm lạ
Thử tôi hay sách : Mấy hư rồi ?

Sách cũ chán rồi tôi chẳng xem,
Nhìn anh món mém biết anh thèm!
Cũ tôi, mới anh: anh quý mến,
Liệu giữ được thì, tậu về xem!
Để chỗ tôi đây bày sách mới,
Rộng rãi sách dày, mở tơ hơ.
Sách cũ anh mang, ơn tôi nhớ,
Sách mới tôi xài, cũ tôi cho.

Vậy ta trao đổi sách cùng nhau
Sách cũ anh thừa, tôi đọc sau
Sách ấy cũ anh, tôi vẫn mới
Từng trang tôi đọc suốt canh thâu
Sách tôi tuy cũ nhưng hay lắm
Bảo đảm anh mê mới mấy câu
Sách nhỏ, bìa dày, tôi ít đọc
Trinh nguyên như thuở mới ban đầu

Ô hay! tốt quá! nhất là anh,
Sách cũ đã cho, có bảo hành:
"Sách nhỏ, bìa dày, tôi ít đọc
Trinh nguyên như thuở mới ban đầu"
Nay biết, tôi giữ đọc thật lâu,
Lật dỡ đến khi chớm thấy nhàu,
Hễ khi anh nhớ cần tham khảo,
Sách nhỏ năm nào, biết ở đâu.

Chúng ta trao đổi sách cùng nhau
Sách cũ nhiều đêm đã thuộc làu
Tôi sẽ trao anh về đọc đỡ
Anh xem sung sướng biết là bao
Lâu lâu nhớ sách tôi xin mượn
Như thế anh phiền tôi lắm sao?
Sách cũ của anh tôi chẳng ngại
Muốn xem cứ mượn, chẳng buồn đâu!

Bao năm bận bịu chuyện làm ăn
Nay đây mai đó đọc lăng nhăng
Mà chưa vớ được quyển sách trắng,
Mực đen thơm ngát, thật bất bằng....
Các anh trong đây đều có sẵn
Sách cũ sách mới,có phải chăng?
Xin để lại đây vài lời nhắn;
"Không tiền mua sách,biết mần răng*
Nếu huynh đệ tốt,cho mượn hẳn...
Vài đêm "ngâm cứu" mấy...nếp nhăn?!?!"
"Hễ khi anh nhớ cần tham khảo,
Sách nhỏ năm nào. Cứ bảo tôi.
"Sách mới đem về, tôi muốn cắn
Bởi trong sách ấy, chẳng vết nhăn,
Đường khâu gáy sách, chỉ còn trắng,
"Đây là sách quý, ít đâu bằng"
Hai lề sách đẹp, anh xếp sẵn,
Đổi sách như vầy, thật phải chăng !
Khi cần lại sách, anh cứ nhắn,
Tôi sẽ đưa về, cả vết răng.
Sách gửi bạn hiền, không mất hẳn,
Thì chớ nề hà, mấy vết nhăn.
Sách mở toang hoang, thôi tôi đọc,
Kẻo để anh chờ, Tơm Ốp Măng.

Bánh sáp có đi, mới bánh qui
Bạn không có sách, đổi trao gì?
Không tiền mua sách thì đành nhịn
Muốn giúp bạn hiền, biết cách chi!
Có lẽ bạn nên ra kỷ viện
Tạm xem chung sách, giải sầu bi
Đợi khi có đủ tiền mua sách
Ta sẽ đổi trao sách tức thì

Tớ ra kỷ viện, đã lắm thì,
Nhưng sách ngoài ấy, chẳng tốt gì,
Giấy cũ mềm xèo, bìa lỏng toẹt.
Đọc chi sách đấy, tớ ngủ khì.

Ta tây đọc cả sách Tầu chưa?
Hỏi xem làng sách có chất chừa
Chữ cung triện phá thêm nét sổ
Mạ gáy vàng son ắt giấy non.
Tớ thừa một cưốn Tây còi rặt (*)
Trang hồng bìa trắng chữ mạnh in
Sách nặng cân dầy chi chít ngoặc
Chắc mẩm người xem sớm đắm tình.
Hôm nay dạ hứng mong trao đổi
Một cưốn tầu qua dẫu giấy xôi
Lòng cũng mong chờ như đợi hội
Cuả rơi thiên hạ có trao vời ?

Thú thật với anh, sách tôi Việt,
In ở nước ngoài, dấu mất biệt,
Sách tôi như chuối, trong trắng tuyết,
Dẫu bìa da vàng, vẽ tự nhiên...
Hễ anh nhận đổi, tôi xin hiến,
Cuốn sách da vàng, chữ nghiêng nghiêng.
Khi xưa mua sách tôi nhầm lẫn,
Tưởng sách đồng màu, giấy lẫn biên.

Có một lần tôi thử sách Tây
Bìa ngoài trông cũng đỏ hây hây
Nhưng khi mở sách ra toàng hoạc
Mới thấy chữ nhoè lắm dấu tay
Sờ kỹ lại nghe bìa lỏng lẻo
Trang trong cồm cộm giấy thô dày
Thôi đành về đọc sách mình vậy
Truyện cũ nhưng tình vẫn ngất ngây

Thử mới lần thôi chắc chẳng hay
Đồng ý giở ra lắm dấu tay
Nhưng mà sách quý người mới đọc
Có la. chi đâu đã chối bay
Sách tôi chắc lắm không lỏng lẻo
Tác giả hai mươi nặng cối xay
Có điều thẹn quá chân cà nghẻo
Tay gầy thiếu lực giấy cứ bay
Bàn dân thiên hạ ai khoe lực
Thử chút rồi ra ngẫm rất may...
Anh ạ, chữ Tây không hiểu được,
U a Ú ớ đọc thật ngược.
Biết chữ I thẳng nét đậm đà,
Chữ O tròn, lẳng mướt mà thương.
Sách chữ Tây tôi đọc trên giường,
Đọc xuôi, đọc ngược suốt đêm trường,
Hướng nào cũng thấy I, O cả.
Thòm thèm cuốn sách, tựa cao lương.

Sống ở trời Tây đọc sách Tây
Đúng như anh tả,kinh thật "nhẩy"?
Dang tay ôm sách ngã lăn quay
Mở vài trang sách thấy "tầy quầy"
Đọc chừng một chương run lẩy bẩy
Bởi cách "hành văn" lối nước ngoài
Ôi dào,nó viết thật gớm thay
"Viết" nào đụng đến cũng chọc, ngoay
Bảo rằng "tập viết" thuở mười hai
Đến năm mười tám được "mấy bài"
Dăm "bài" đem gửi ông bà ngoại
Đợi ngày tiện việc xuất bản ngay...

Sách của Trung Đông, sách thật kỳ,
Nét phóng trên gáy, chữ li ti,
Trở đầu cuốn sách, tưởng như ngay,
Phải làm dấu mốc chỗ đứt bì.
Tôi đã mệt hay sách không hồn,
Mà đọc sách rồi thấy chẳng khôn.
Gói sách kỹ càng đem bỏ phứt,
Bỏ vào thư viện, anh xem không?

Tây, ta sách quý nức mùi thơm
Còn sách Trung Đông đã dở òm
Mùi lại hôi cừu lông khó ngửi
Đọc chi uổng sức, chỉ nên dòm
Gáy tròn, chữ đỏ, bìa đen mướt
Nên đứng xa xa liếc tốt hơn
Kẻo xích lại gần e cụt hứng
Sách này ngâm cứu chắc tiêu luôn!

Co' lần thấy gối chẳng chồn chân
Thằng bạn Trung Đông tiếng ngỏ dần
Theo tao đọc sa'ch lầu cao mở
Thư viện chiều nay đủ sách phân.
Cưả toang chu mẹt mùi hương hoắc
Đo.c sa'ch mà như đã hành thân
Sa'ch để trên dàn quỳ gối đo.c
Chẳng hình chỉ chữ chi chít nhân..
Mới liếc chân đà run lẫy bẩy ,
Bái..bái ...con lạy sách Trung đông.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét