Thứ Bảy, 29 tháng 12, 2012

Mai Thanh Hải: 11 LỜI THỀ VANG VỌNG GIỮA TRƯỜNG SA


11 LỜI THỀ VANG VỌNG GIỮA TRƯỜNG SA

Đó là 10 lời thề danh dự của những quân nhân trong QĐNDVN. Với những người lính giữ Trường Sa, họ còn có thêm lời thề thứ 11.

Lời thề thiêng liêng, "riêng biệt" này là lời thề của Đại tướng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Lê Đức Anh (sau này là Chủ tịch nước) đọc ngày 7/5/1988, tại Lễ Kỷ niệm 33 năm ngày thành lập Hải quân nhân dân Việt Nam ngay trên đảo Trường Sa: "Chúng ta xin thề trước hương hồn của tổ tiên, trước hương hồn của cán bộ, chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc, xin hứa với đồng bào cả nước, xin nhắn nhủ với các thế hệ mai sau quyết tâm bảo vệ bằng được Tổ quốc thân yêu của chúng ta, bảo vệ bằng được quần đảo Trường Sa - một phần lãnh thổ và lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc".

Ra với Trường Sa, vừa chân ướt chân ráo lên đảo, đã được bộ đội xếp thành hàng đón ngay điểm xuồng cập điểm và bắt tay rất chặt, hỏi thăm vồn vã. Cứ tưởng thế là... nồng hậu lắm rồi. Nhưng không chỉ có vậy.

Lên các đảo nổi, thế nào các Đoàn công tác cũng được tham dự buổi chào cờ của bộ đội. Đảo rộng, nhà cửa khang trang, đường sá - sân lớn đàng hoàng như Trường Sa Lớn, Sơn Ca, Song Tử Tây, Nam Yết... thế nào cũng có phần duyệt đội ngũ sau lễ chào cờ Tổ quốc - đọc 10 lời thề danh dự của quân nhân.

Những đảo nhỏ còn lại, do diện tích chật hẹp, nên cả khách với chủ chỉ xếp hàng theo khối nghiêm trang, chào cờ theo nghi lễ chung với phần không thể thiếu là đọc 10 lời thề danh dự.

Từ trước đến nay, chế độ chào cờ, duyệt đội ngũ, thông báo chính trị thời sự là một chế độ được quy định và thực hiện thống nhất ở các đơn vị trong toàn quân.

Lễ chào cờ đầu tuần ở cơ quan, đơn vị quân đội còn có ý nghĩa giáo dục niềm tự hào dân tộc, nhắc nhở quân nhân nêu cao ý thức trách nhiệm trong thực hiện nhiệm vụ, chức trách được giao.

Trong lễ chào cờ Tổ quốc, việc hát Quốc ca là nghi thức quan trọng thể hiện lòng yêu nước, bản lĩnh chính trị, trách nhiệm của quân nhân với Tổ quốc và nhân dân.

Cũng trong buổi lễ chào cờ sáng thứ hai hằng tuần, các cơ quan, đơn vị còn tổ chức phân công người đọc 10 lời thề danh dự của quân nhân.
 Việc này không những có ý nghĩa giáo dục, nâng cao nhận thức chính trị mà còn là niềm vinh dự, tự hào và trách nhiệm thiêng liêng của mỗi quân nhân đối với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và dĩ nhiên, mọi quân nhân đều phải thuộc 10 lời thề danh dự theo quy định.

Những quân nhân được giao trọng trách đọc 10 lời thề không chỉ đọc thuộc mà cần rèn luyện kỹ năng đọc sao cho thể hiện được tính trang nghiêm, hùng tráng, khí phách người chiến sĩ trong mỗi lời thề.


Ở Trường Sa, những người lính không chỉ được chào cờ vào thứ Hai đầu tuần, những dịp Lễ kỷ niệm, sự kiện của Đảng - Nhà nước - Quân đội - Quân chủng - đơn vị... mà theo quy định, còn tổ chức Lễ chào cờ cùng các Đoàn công tác ở đất liền ra thăm, làm việc với đảo.


 Quy định là vậy, nên cứ dịp tháng 4-5 thường lệ, các Đoàn tơi tới ra thăm, tàu này vừa đi tàu khác đã đến, cho mọi người lên thăm đảo vài tiếng, rồi lại tất tưởi đến đảo - điểm đóng quân khác... khiến bộ đội no nê "món" chào cờ. Có những đảo, trong những tuần liên tục tổ chức chào cờ. Có khi ngày chào cờ tới 2 lần.

Vất vả nhất là đảo trung tâm như Trường Sa Lớn, chào cờ - đọc 10 lời thề nhưng không thể thiếu "tiểu chế độ" duyệt đội ngũ, nên tuần - ngày đông đoàn đến, anh em đi rạc cả cẳng, Tổ Quân kỳ lúc nào cũng trong tư thế sẵn sàng vác cờ ra đường băng, nghiêm trang trong lời hát Quốc ca và rầm rập vung tay, thẳng chân lượn vòng trong tiếng nhạc "Vừng đông hửng sáng" tèn ten...

"Gian nan" thế đấy, nhưng chẳng một ai phàn nàn, kêu ca. Bởi điều rất đơn giản: Lễ chào cờ không chỉ nêu cao lòng tự hào dân tộc trong mỗi người, không kể chủ hay khách, mà còn thắp lên niềm thiêng liêng về Tổ quốc, chủ quyền biển đảo cháy rực trong từng con tim, khơi nguồn dòng máu nóng và khiến ta thêm yêu thương mỗi vốc nước, sợi mây, làn gió, nhành san hô nơi tít tắp biển trời.

Không thể tự hào sao được, khi giữa ù ù gió hú, muối mặn chát trên môi, ngước nhìn lên cao tít mây trời, lá cờ đỏ sao vàng tung bay ngạo nghễ, khẳng định chủ quyền ngàn năm bất diệt.

Không thể nghẹn ngào niềm yêu Tổ quốc sao được, khi giữa lao xao vụn san hô đuổi nhau trên bờ cát, lanh lảnh gió tinh nghịch luồn qua nòng súng chiến sĩ trực canh, giữa khô hanh những trụi trần khắc khổ, không màu xanh làm dịu nắng... bỗng vút lên trầm hùng, tiếng hát "Tiến Quân ca"...

Và tất cả, cùng đanh mắt, vuông quai hàm, hô muốn vỡ lồng ngực "Xin thề!" trước Quốc kỳ, Quân kỳ lời thề của những người lính: "Chúng tôi. Quân nhân trong Quân đội Nhân dân Việt Nam, lấy danh dự người chiến sĩ cách mạng, xin thề dưới lá cờ vinh quang của Tổ quốc...", bên những đồng đội yêu thương, da sạm đen đã quen thiếu rau thiếu nước, môi bỏng rộp nỗi nhớ đất liền, nhưng mắt ai cũng sáng quắc cảnh giác khi chong mắt nhìn chân biển - xa trời, giữ gìn tiền tiêu Tổ quốc...

Và chắc chắn một điều: Tất cả những ai ra với Trường Sa, tham dự những Lễ chào cờ, tưởng như rất bình thường, chỉ dành cho khách ấy, cũng đều nhớ mãi cùng với niềm tự hào dân tộc, yêu Tổ quốc và tự thấy mình gắn bó với biên đảo, với những người lính xa hun hút Trường Sa.

Cũng đúng thôi, bởi chẳng ở nơi đâu, người lính Trường Sa lại gánh lên vai thêm 1 lời thề: Lời thề thứ 11 của "Quân nhân Trường Sa", đó là: "Chúng ta xin thề trước hương hồn của tổ tiên, trước hương hồn của cán bộ, chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc, xin hứa với đồng bào cả nước, xin nhắn nhủ với các thế hệ mai sau quyết tâm bảo vệ bằng được Tổ quốc thân yêu của chúng ta, bảo vệ bằng được quần đảo Trường Sa - một phần lãnh thổ và lãnh hải thiêng liêng của Tổ quốc!". Những lời thề - Vang vọng giữa Trường Sa.
--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- 
Khối Sĩ quan chỉ huy và Tổ Quân kỳ duyệt đội ngũ trong lễ chào cờ trên đảo Trường Sa Lớn

Phân đội chiến đấu ngang qua bia chủ quyền và Thủ trưởng Đoàn công tác

Chỉnh đốn trang phục làm lễ chào cờ, trên đảo Sinh Tồn Đông

Chào cờ Tổ quốc ở Sinh Tồn Đông

Sĩ quan chỉ huy Phân đội trên đảo Sinh Tồn Đông đọc 10 lời thề

Chào cờ trên đảo Sơn Ca

Sĩ quan đảo Sơn Ca đọc 10 lời thề

Chào cờ bên bia chủ quyền Trường Sa Đông

Chào cờ trên đảo Trường Sa Đông

Duyệt đội ngũ trên đảo Sơn Ca

Chiến sĩ Trường Sa Đông đọc 10 lời thề

Sĩ quan Trực ban Tác chiến, đảo Trường Sa Đông

Đại tá Nguyễn Ngọc Tương, Phó Chủ nhiệm Chính trị Hải quân

Chào cờ trên đảo Trường Sa Lớn

Sĩ quan trực ban đảo Trường Sa Lớn đọc 10 lời thề

Các Khối trưởng chuẩn bị dẫn đầu khối, duyệt đội ngũ trong lễ chào cờ, tại Trường Sa

Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

Mai Thanh Hải: ĐỒNG ĐỘI BIÊN PHÒNG


ĐỒNG ĐỘI BIÊN PHÒNG


Mai Thanh Hải - Sáng 27/12/2012, Đại diện Chương trình Áo ấm Biên cương đã cùng đại diện Bộ Tư lệnh Bộ đội Biên phòng Việt Nam, Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng Cao Bằng đã về gia đình Trung úy Nguyễn Khả Nghĩa (công tác tại Đồn Biên phòng Cô Ba, Bảo Lạc, Cao Bằng) tại xã Nam Trung, Tiền Hải, Thái Bình thăm và trao quà ủng hộ gia đình chữa trị 2 con của Trung úy Nghĩa bị bệnh hiểm nghèo về máu.

Tại gia đình, Thiếu tướng Nguyễn Xuân Quảng, Chủ nhiệm Chính trị Bộ đội Biên phòng Việt Nam, thay mặt toàn thể lực lượng đã trao số tiền giúp đỡ của BĐBP là 100 triệu đồng.

Đại tá Phùng Quốc Tuấn, Phó Chính ủy Bộ đội Biên phòng Cao Bằng cũng trao số tiền giúp đỡ của BCH BĐBP Cao Bằng cho Trung úy Nguyễn Khả Nghĩa 20 triệu đồng.

Hoàn cảnh gia đình của Trung úy Nghĩa được Ban Điều hành Chương trình Áo ấm Biên cương phát hiện trong chuyến công tác lên Đồn Biên phòng Cô Ba.

Ngay trong ngày, tại Đồn Biên phòng Cô Ba, dưới sự chứng kiến của toàn bộ cán bộ chiến sĩ trong Đồn, Ban Điều hành đã trích Quỹ Áo ấm Biên cương giúp đỡ 5 triệu đồng và kêu gọi các thành viên trong Đoàn công tác ủng hộ 17 triệu đồng.

Đặc biệt, một số anh chị em Ban Điều hành là Phóng viên các Báo đài Trung ương và địa phương đã chuyển thông tin về hoàn cảnh khó khăn của Trung úy Nghĩa đến các đồng nghiệp, để phản ánh trên các phương tiện thông tin đại chúng, nhân rộng sự chia sẻ - giúp đỡ cả ở trong và ngoài nước.

(Hình: Đại diện Chương trình Áo ấm Biên cương chụp ảnh lưu niệm với đại diện BĐBP Việt Nam, BĐBP Cao Bằng và gia đình Trung úy Nguyễn Khả Nghĩa).
---------------------------------------
CHUYỆN GIA ĐÌNH MỘT NGƯỜI LÍNH


Tuổi trẻ - Phải mất hơn 10km đường rất xấu từ Đồn Biên phòng Cô Ba ra thị trấn Bảo Lạc, rồi đi hơn 100km từ thị trấn về thành phố Cao Bằng để chuyển tiếp một chuyến xe nữa về Thái Bình, trung úy Nguyễn Khả Nghĩa mới được gặp mặt hai đứa con trai bệnh tật của mình.

Chặng đường này rất quen với Nghĩa gần 10 năm nay, từ khi cậu con trai lớn của anh bị phát hiện mắc chứng bệnh máu không đông bẩm sinh Hemophilia, rồi đứa con trai thứ hai của anh ra đời cũng mắc bệnh giống anh trai.

Hậu phương không yên
Ngày 18-12-2012, chị Đào Thị Hường, giáo viên ở Tiền Hải, Thái Bình, vợ trung úy Nghĩa, lại dẫn hai con trai lên Viện Huyết học - truyền máu trung ương.

Mới đầu tháng, mẹ con chị vừa ở đây về.

Chứng bệnh máu không đông khiến chị phải giữ gìn bọn trẻ kiểu “nâng trứng, hứng hoa”: không để con đi bộ quá... 100m, nếu không cháu sẽ đau đớn; không để con đùa nghịch, bị ngã, bị trầy xước dù chỉ một vết nhỏ, nếu không cháu sẽ chảy máu không thể cầm.

Người phụ nữ này vừa đi dạy học, chăm sóc hai con, vừa lo mọi việc từ giỗ chạp, cưới hỏi, họ hàng, nội trợ trong nhà. Nhưng biết làm sao được, chồng chị, anh Nguyễn Khả Nghĩa là bộ đội biên phòng ở tận đồn Cô Ba, Cao Bằng, một năm được ưu tiên lắm chỉ về nhà vài lần phép.

Theo bác sĩ Hoàng Xuân Đại, bệnh máu khó đông Hemophilia là bệnh lý làm cản trở quá trình đông máu bình thường. Bệnh xuất hiện tương đối hiếm, tỉ lệ khoảng 1/8.000 và thường thấy ở trẻ trai hơn là trẻ gái.
Bệnh lý này có liên quan đến các nhiễm sắc thể giới tính. Hemophilia là một rối loạn di truyền có liên quan đến nhiễm sắc thể X, có thể truyền từ mẹ sang cho con trai. Tỉ lệ trẻ trai bị di truyền Hemophilia từ mẹ có rối loạn này là 50%.
Bác sĩ Nguyễn Thị Mai (Viện Huyết học - truyền máu trung ương), người đang điều trị cho hai cháu Trọng Anh và Nhật Khánh, kể từ đầu năm đến nay tháng nào hai bé cũng vào viện, trung bình ba ngày/đợt. Đầu năm rồi cháu nhỏ bị xuất huyết não rất nguy hiểm. Theo bác sĩ Mai, hiện nay dù đã có đủ chế phẩm điều trị cho bệnh nhân Hemophilia, nhưng phải làm sao có thuốc ở nhà để khi các cháu bị chảy máu được tiêm ngay một mũi, rồi chuyển tiếp đến bệnh viện. Nếu không quá trình đi đường kéo dài nhiều giờ, các cháu sẽ rất đau đớn...

Mối tình đẹp giữa anh bộ đội Nghĩa và cô giáo Hường nảy nở sau khi họ gặp gỡ trên chuyến xe đi Cao Bằng năm 2000.

Hai năm sau, một đám cưới giản dị được tổ chức với phong cách nhà binh, khách mời có rất nhiều anh bộ đội quân hàm xanh.

Sau đó nữa là một cậu con trai, bé Nguyễn Khả Trọng Anh ra đời, hạnh phúc thật chả ai bằng dù lúc ấy cô giáo Hường mới ra trường lương chưa đến 500.000 đồng, cộng với lương của anh bộ đội mới qua hàng lính trơn, vợ chồng đưa nhau đi sinh con mà chỉ có vỏn vẹn 700.000 đồng trong túi.

Vậy mà bé ra đời hôm trước, hôm sau đã phải chuyển đến Bệnh viện Nhi trung ương tận Hà Nội vì mắc chứng bệnh máu không đông Hemophilia. Người có căn bệnh này phải gắn bó với bệnh viện suốt đời.

Từ Cao Bằng, Nghĩa quyết định chuyển vợ con về Thái Bình với ông bà ngoại, chỉ còn anh ở lại với đồn biên phòng. Một đứa con ốm đau, tháng nào cũng phải đi bệnh viện đã là quá sức với họ.

Năm 2008, sau nhiều đắn đo họ sinh thêm một đứa con là Nguyễn Khả Nhật Khánh, nhưng mới 6 tháng tuổi bé lại phát bệnh, cũng là chứng máu không đông Hemophilia.

“Cháu ra đời vợ chồng tôi chưa kịp ăn mừng đã phải đón nhận hung tin. Lương tôi mỗi tháng hơn 3 triệu đồng, chồng là lính biên phòng không dám tiêu gì, gửi hết cho vợ khoảng 10 triệu nữa. Nếu con đi viện một tháng một lần thì tạm đủ, còn tháng nào đi viện hai lần là phải đi vay” - cô giáo Hường buồn bã tâm sự.

10 năm đau khổ

Mười năm nay hai vợ chồng trung úy Nghĩa lay lắt, quay quắt với việc lo cho hai con đi lọc máu hằng tháng. Sức khỏe, kinh tế, tinh thần gần như kiệt quệ thế nhưng với bản lĩnh của người lính Cụ Hồ, Nghĩa đã động viên vợ tiếp tục cuộc chiến giữ sự sống cho hai con trai.

Thời gian cứ trôi qua một cách vô tình, người mẹ tần tảo, mệt nhọc ngày này sang tháng khác bồng hai con trên quãng đường ngót trăm cây số từ Thái Bình về Hà Nội để duy trì sức khỏe cho các cháu.

Người bố ở xa chỉ biết dõi theo ba mẹ con qua sóng điện thoại với cõi lòng tan nát khi nghe tiếng rên rỉ đau đớn vì bệnh tật của các con mình.

Anh Bế Xuân Chiến, chính trị viên đồn biên phòng Cô Ba, sau khi về thăm nhà trung úy Nghĩa, đã không ngờ người đồng đội của mình lại khó khăn đến thế.

Anh Chiến kể: “Năm 2007, anh Nghĩa mới về công tác ở đội vận động quần chúng đồn Cô Ba. Trước đây anh ấy ở tỉnh, nhưng do hoàn cảnh gia đình khó khăn quá nên... xin lên biên giới để được hưởng lương cao hơn một chút, đỡ đần thêm cho vợ con ở nhà. Nhưng mỗi lần anh ấy về quê, chúng tôi vẫn vận động anh em góp thêm chút gì đó giúp các cháu. Nhưng bây giờ gặp hai cháu rồi, mới thấy những gì đã góp cho gia đình Nghĩa quả là ít ỏi”.

Nhà báo Tạ Hoài Phương, phóng viên Đài PT-TH Cao Bằng, cho biết đồn Cô Ba là một trong những đồn biên phòng khó khăn nhất của huyện Bảo Lạc, mà Bảo Lạc là huyện khó khăn nhất của tỉnh Cao Bằng.

Mùa này sương mù suốt ngày đêm, nước sạch rất thiếu nhưng có nước giặt quần áo thì phải hong lửa mới có thể khô được. Các anh bộ đội vẫn đang ở nhà tạm.

Hoài Phương nói: “Mới đây khi đến đồn Cô Ba, biết các con anh Nghĩa đang ở bệnh viện, chúng tôi đã gọi điện cho hai cháu rồi bật loa to cho cả đồn cùng nghe. Hôm ấy cả đồn đã ứa nước mắt cảm thương hoàn cảnh gia đình anh Nghĩa, chị Hường”.

LAN ANH

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Mai Thanh Hải: TRUYỀN TAY HƠI ẤM

Áo ấm biên cương - Trước mỗi chuyến hàng lên biên cương, mối lo luôn thường trực trong mỗi người là phương tiện vận chuyển hàng hóa, bởi không tính toán hợp lý, quá là "một tiền gà ba tiền thóc", tiền vận chuyển chiếm đến cả chục phần trăm trong tổng số hàng.

Quá thật đấy chứ, bởi từ Hà Nội chuyển hàng lên trung tâm của tỉnh, xong lại về trung tâm huyện, tập kết ở trung tâm xã, xong mới kì cạch về đến từng điểm Trường, trao tận tay từng cô giáo - học sinh...

Chả thế mà mỗi chuyến đi, Bộ Chỉ huy (BCH) Bộ đội Biên phòng các tỉnh nơi Chương trình Áo ấm biên cương (AABC) triển khai đều cử cán bộ đi cùng xe chuyên dụng, đón ngay từ tỉnh và "hộ tống" tới tận các Đồn, lại về tỉnh cho đến khi kết thúc chuyến đi, cùng với cán bộ chiến sĩ trong các Đồn cùng chở hàng - trao quà, như các Thành viên Chương trình.

Mà nếu không có Biên phòng, Giáo viên, Cán bộ xã và nhất là phụ huynh học sinh ở các thôn bản thì có đến cả tháng, cũng không khuân nổi hàng vào đến địa bàn.

Đơn giản là những khu vực biên giới mà chúng mình mang hàng đến, chả có ma nào biết, đặt chân và lang thang phượt phịch, như những điểm khác thuận lợi - phong cảnh hoặc ghi dấu hoa bướm cỏ cây.

Chuyến trước lên Xuân Trường, Cán bộ Đồn mỗi ngày lội gần 30km đường rừng để "trinh sát" xem xe vào được không và cả Hà Nội lẫn Cao Bằng, cứ đến lúc dự báo thời tiết là giật mình thon thót, sợ mưa rừng lầy đường.

Trước hôm xuất phát, Xuân Trường đổ mưa ào ạt khiến 30 km đường rừng với con dốc 3 tầng nổi tiếng vùng Đông Bắc trở thành "đại Trường Sơn", cả xe tải chở hàng lẫn mấy xe chở người đều chết dí.

Trong xã có duy nhất 1 xe IFA dám vượt đường ra "tăng bo" hàng, nhưng hôm ấy cũng dở chứng chết máy, làm mình sôi sùng sục trong đầu, giữa giời mưa lạnh 15 độ C.

Rút cục, ngoài 2 xe Uoat của Biên phòng tỉnh và Công an huyện dám "tăng bo" người, chở thêm hàng, phải cắn răng thuê thêm 5 xe Uoat chuyên dụng đi núi của người dân quanh đấy, quấn xích vào lốp, cài cầu chất hàng, bò từng đoạn, đến nửa đêm mới tới Đồn, thồ được 2/3 hàng, hôm sau thêm 3 xe nữa chở nốt.

Chuyến hàng lên Cô Ba lần này, anh Nguyễn Danh Hải (Giám đốc Cty CP Thương mại Tổng hợp Cao Bằng) trong Ban Điều hành Chương trình, ủng hộ toàn bộ việc chuyên chở từ Hà Nội lên Cao Bằng, ngược tiếp đến tận Đồn Cô Ba.

Từ Đồn, hàng được giao trước cho giáo viên ở từng điểm Trường cùng phụ huynh, theo danh sách ký nhận và ngày hôm sau, thành viên Đoàn Công tác chỉ đến để bóc thùng giao hôm trước, trao quà cho tận tay từng họ tên học sinh.

Cái cảnh: Đêm tối giữa rừng, vẫn soi đèn giao hàng và giáo viên - phụ huynh nhẫn nại đứng đợi hàng của điểm Trường mình. Khi nhận được rồi, cười hớn hở và cuống quýt chằng buộc, phi thật nhanh về trường cách đó cả vài chục km, mới thấy vui và hạnh phúc đến nhường nào...

Và thế mới thấm thía khái niệm: Chuyền tay hơi ấm, đến từng đứa lít nhít trẻ con...
---------------------------------------------------------------------------------------------------
CHƯƠNG TRÌNH AABC VẬN CHUYỂN, TRAO TẶNG QUÀ CHO GIÁO VIÊN - HỌC SINH XÃ BIÊN GIỚI CÔ BA (BẢO LẠC, CAO BẰNG) NGÀY 6-9/12/2012